Những câu chuyện về chiếc điện thoại iphone 5 thời sinh viên


Câu chuyện 1 : Chiếc iphone bị mất khi đi làm thêm 

Là sinh viên năm 3 tôi có đi thêm vào buổi tối tại cửa hàng bán quần áo lịch của tôi làm vào buổi tối từ 5h tối đến tầm 10h30 tối. Làm cùng tôi có một em ít tuổi hơn tôi,em gái 98 tên là Trang sành sỏi được mọi người yêu quý, 2 chị em cũng  gọi là thân thiết.Vào một buổi chiều đến ca tôi ra làm vào buổi tối hôm đấy vừa ra cũng có khách đang thử quần áo Trang vội vào chợ vứt chiếc túi sách cho tôi bảo chị để ý hộ em, tôi nghĩ trong túi không có gì quan trọng nên cũng ừ không mấy quan tâm cứ tiếp tục ngồi vừa chơi vừa trông khách.Một lúc sau Trang về hỏi túi tôi mới ngớ người may quá còn vứt ở chỗ cũ .Trang lục kiểm tra túi em đấy kêu mất 2 triệu tôi cũng đơ người không biết trong túi có tiền .Trang nghĩ là tôi lấy của em đấy nó khóc và kể lể với mọi người .Ai tin ai không tin tôi cũng không biết nữa chỉ cần mình không lấy thì mình không sợ. Buổi tối đi làm về tôi cũng khóc không biết làm sao? Cảm giác oan ức đấy cứ theo tôi mãi. Tối hôm sau ra làm chủ tách 2 đứa tôi ra 2 cửa hàng khác nhau vì sợ xích mích.Sau chuyện Trang mất ví tiền mấy nhân viên buổi tối chúng tôi không còn thân nữa.Tôi có cám giác mọi người xem tôi là đồ ăn trộm ấy.Tôi có cảm giác rất tủi thân muốn nghỉ đi cho xong, sau mấy hôm tôi cũng nguôi ngoai lòng chỉ thấy buồn.Về sau Trang chuyển sang cửa hàng khác ngay cạnh bên tôi làm chúng tôi không làm cùng nhau nữa.Trang sang cửa hàng làm được một tuần thì tôi cũng bị khách lấy mất chiếc điện thoại iphoe 5 khóc uất ức nghẹn nghào rồi cũng qua......Tự nghĩ bảo mình mình có lấy tiền của Trang đâu mà bị mất điện thoại thế này? Tức không chịu được ..... buồn tự an ủi mình thôi của đi thay người vậy .

Sau khi Trang đi cửa hàng lại tuyển được một nhân viên mới tên là Loan cũng ít tuổi hơn tôi.Tính Loan trẻ con nhưng mạnh mẽ cá tính nhờ Loan mà tôi biết anh của Loan . Anh Loan cũng là người nhắn tin gọi điện xin được làm quen với tôi là người đầu tiên nên tôi cũng ấn tượng.Chỉ tiếc rằng ngày đấy tôi sợ sệt không cho người ta cơ hội làm quen kết quả đi qua nhau. Hai chị em làm cũng rất thân thiết tôi còn cho Loan vay tiền tôi tưởng còn mất cơ sau về sau đòi mãi cũng trả.Cảm giác cho vay mà không trả cũng sợ.Loan làm được vài tháng thì nghỉ năm 2017 Loan đã lấy chồng 2 vợ chồng hiện giờ ỏ Sài Gòn thi thoảng tôi vần gọi zalo hỏi thăm Loan

Câu chuyện thứ 2: Chiếc iphone bị mất ở bến xe buýt


Buổi sáng tôi thường dậy đi xe buýt ra trường đi học .Nói là đi học chứ quả thật học cái mà mình không biết không thích kiểu như tra tấn đến trường tôi lăn ra ngủ gục. Khoác ba lô hồng đi trên đường tôi bỏ điện thoại ra nghịch đến bến xe buýt tôi bỏ điện thoại ở ngăn ngoài cùng (ngu mày) leo đến xe buýt sờ vào điện thoại mất tiêu rồi không biết là móc trên xe hay dưới xe nữa cơ khổ ghê. Tôi vội chạy về phòng lấy điện thoại chị gọi lòng nghĩ vẫn còn cơ may thì sao ? Kết quả là mất tôi khóc một hồi nghỉ học hôm đó rồi đi làm lại sim .Đến tận bây giờ năm 2019 tôi vẫn dùng chiếc điện thoại iphone 5 được anh trai cho và đến tận bây giờ đi xe buýt tôi vẫn sợ móc trộm hihi . Trên những chuyến xe buýt mà tôi đi qua hay gặp phải thi thoảng vẫn bắt gặp móc trộm đấy thôi. Hai đứa em ở cùng phòng tôi cũng bị móc túi mất điện thoại trên xe buýt.Tự nhủ lòng mình sinh viên mà ít nhiều đứa nào chả phải trải qua cảnh móc túi đi xe buýt ......


Câu chuyện thứ 3: Chiếc iphone bị đổi mất hết link kiện khi đi sửa điện thoại


Cuối tuần tôi được nghỉ nên về quê với anh họ .Về đến nhà nghịch điện thoại đến mức sập nguồn cứ nghĩ để cắm sạc một lúc lâu là iphone lại lên như thường ngờ đâu mại chẳng lên.Đem lên nhà anh họ bên ngoại bảo a xem cho em với anh bảo : " điện thoại kiệt pin rồi mang đi bảo người ta kích lên cho ". Tôi vâng dạ tự mình hí hửng cầm điện thoại đi sửa .Quán sửa điện thoại là em trai thầy giáo dạy tôi môn toán cùng đội với tôi mở cửa hàng sửa điện thoại trên thị trấn.Chú sửa điện thoại ấy không biết tôi , nếu biết tôi là xóm láng chắc chú ấy chả thay hết linh kiện điện thoại của tôi đâu nhỉ?  Kết quả là điện thoại sửa xong không vào được mạng . Ai mà biết trước vẫn vào ngon mà. Tôi lại hỏi anh họ bên nội xem cho anh bảo sao điện thoại mày lại thế này? Sửa điện thoại ở đâu thế? Nó thay mất cục wiFi và cái imel rồi? mày sửa điện thoại ở đâu đấy đi cầm lên bảo nó ngay?  .Tôi thút thít khóc sau đó anh trở tôi đi lên cửa hàng mà tôi thay.Cái chú thay điện thoại cho tôi nhận ra anh tôi là người quen biết lại cùng đội nhưng ai đời lại nhận là thay của tôi chứ? Kết quả là chú ấy thay giả tôi cái imel  vì có chứng cứ cụ thể còn cục wifi thì đành chịu.Kể từ đó điện thoại chỉ vào được mạng bằng 3g không vào được bằng wifi. Tôi cũng buồn mất một vài ngày tự nhủ với mình rằng con gái à nhất định phải biết về điện thoại máy tính xe máy để đi sửa không bị lừa? hoặc đi sửa phải nhờ người biết đi cùng .Bài học thấm vô cùng .
Mỗi câu chuyện đi qua đã để lại trong tôi những bài học, kỉ niệm khó quên để bây giờ viết lại như mới ngày hôm qua thôi mà tôi đã lơn đâu?


Nhận xét