Câu chuyện ở Bờ Hồ Hà Nội

Hôm nay là một ngày đẹp trời cũng sắp đến trung thu rồi mà mình không có tiền tiêu? Làm gì để có thêm tiền tiêu nhỉ? Nghĩ là làm tôi mua 20 chục cái kẹo mút đánh liều ra bờ hồ bán cho trẻ em.Ra đến bờ hồ tôi lại ngại chào mời một 2 lần không ai mua kẹo thì còn nhiều.Tôi đi bộ mệt kẹo không bán được tôi lấy kẹo ra ăn cho đỡ buồn . Ăn xong rồi lại nghĩ thôi mình chẳng dám bán nữa đâu? Thế là tôi quyết định mang cho trẻ con ở bờ hồ hết số kẹo còn lại. Chắc tại mình nghĩ đơn giản quá ấy sao nhỉ? Cho kẹo trẻ con bố mẹ nó đi bên còn sợ không dám nhận kéo con bỏ mất. Tôi lại thấy tủi cho mình quá .Cho được vài cái tôi chán ngồi lại bên cái ghế đá bên bờ hồ thấy một đám trẻ con ngồi đấy tôi móc vài cái kẹo ra cho chúng cho xong tôi ngồi nghỉ rồi đi tiếp.


Tôi không biết hành động cho kẹo của mình đã được một anh chú ý đến .Anh ấy đi theo sau tôi đến khi tôi cho hết số kẹo ấy  anh ấy bảo tôi : " e tốt bụng thật, anh tưởng em đi bán kẹo cơ anh ra đây cũng nhiều rồi lần đầu gặp cô gái như em đấy" Tôi chỉ cười thầm trong bụng mà không nói gì ? Nếu anh đấy mà gặp tôi lúc trước tôi mời chào mua kẹo không biết anh đấy còn ấn tượng tốt đẹp với tôi không nhỉ? hihi ? Ai mà biết . 
Cho hết số kẹo ấy tôi ngồi nói chuyện với anh một lúc . Anh bảo anh là cảnh sát cơ động chuyên bắt tội phạm bây giờ chán rồi anh không muốn làm nữa anh dự định vào Sài Gòn anh quê ở Sơn La. Tôi cũng im lặng nghe anh kế vài câu chuyện bắt cướp của mình những rèn luyện ở trong nghành của a. Một lúc sau anh hỏi tôi : " Em là sinh viên à ?" Tôi bảo vâng.Anh hỏi có bạn trai chưa? Làm bạn trai a nhé? Mấy giờ em phải về? Em có thích hoa không anh mua tặng em nhé Cho a xin số điện thoại của em. Tôi có cảm giác nâng nâng trong lòng vui sướng rung động đến bây giờ kể lại vẫn còn nhảy nhót tưng tưng trong lòng .Đó là cảm giác ngọt ngào khó tả. 
Kết quả là tôi lại từ chối anh đấy . Tôi nói chưa có bạn trai .Em không dùng điện thoại.Em không cần hoa đâu.Chúng tôi lại ngồi thêm một lúc anh kể cho tôi nghe về người câu chuyện về vợ chồng anh chị của anh đấy. Đến lúc trời muộn tôi bảo phải về. Anh đấy chỉ hỏi một câu cuối : ''Không cho anh số điện thoại thật à?" Tôi lắc đầu quay người tạm biệt .Lúc ra về lòng tôi bâng khuâng .Bây giờ là năm 2019 chắng may mà anh có đọc được bài viết này thì e muốn nói với anh: "em hối hận rồi, hối hận vì đã không cho chính mình một cơ hội" Hi vọng trong tương lai em sẽ gặp lại được anh lúc đấy em sẽ trân trọng anh hơn .Cảm ơn anh đã có mặt trong cuộc sống của em. Em chúc anh mạnh khỏe hạnh phúc và bình an!

Nhận xét